“Đạo Lam”

Đêm hôm ấy Sài Gòn se lạnh. Tôi và Li Lam trên đường Nguyễn Siêu để đến một quán rượu quen cách đó không xa. Li Lam khi này mặc một mẫu đầm suông giản đơn, khoác hờ một chiếc khăn lụa dù vẫn không thể giấu khuôn cổ thanh mảnh. Đã bao nhiêu người ngắm Li Lam đi trong đêm? Người đàn bà mình hạc xương mai ấy toát ra một thần thái thật lạ, không hoà lẫn với đêm đen mà rực sáng giữa phố xá hoa lệ. Có chút xa lạ nhưng gần gũi, quen lại không quen, thanh thoát mơ màng mà cũng đầy quyến rũ si tình. Li Lam ngồi xuống ghế sofa, thư thái rót rượu, bảo với tôi: “Đàn bà, phải biết chọn rượu ngon mà uống.”

Li Lam ngồi xuống ghế sofa, thư thái rót rượu, bảo với tôi: “Đàn bà, phải biết chọn rượu ngon mà uống”

TRIẾT LÍ CỦA LI LAM

Nhiều người kháo nhau rằng Li Lam sùng bái đồ ngủ. Những mẫu slipdress khoa trương cơ thể hay kimono là lượt đều có thể tìm thấy trong cửa hàng màu xanh ngọc trên phố Mạc Thị Bưởi. Giữa thị thành tấp nập, mặc những lời định kiến, Li Lam vẫn thoát li khỏi xô bồ mà sống trong toà bảo tháp riêng biệt. Li Lam có triết lí, văn hoá riêng. “Là gì vậy?” Tôi tò mò hỏi khi nhấp một ngụm nước sóng sánh.

“Tôi duy niệm về chất lượng cuộc sống”, Lam giải thích, bên ngoài trời bắt đầu mưa rả rích, “Giống như rượu, tôi phải tìm loại ngon mà thưởng thức. Là phụ nữ, bạn phải hình dung được điều mình muốn, biết chiều bản thân và chọn những thứ tốt nhất cho mình…”

Đây có phải lí do thay vì phỏng vấn tại cửa hàng, Lam lại chọn một quán nhỏ hai gác quen thuộc? Tôi chớm nghĩ khi Li Lam trả lời. Quả tình, khái niệm “ fearless beauty” mà nữ giới đương thời truyền tai nhau, ứng với Li Lam chứ không trật đi đâu được. Người phụ nữ là Lam dám cởi bỏ chiếc corset nặng nề, khoác lên da thịt chiếc đầm suông mềm của lụa xứ Ấn, thể như rũ bỏ gánh nặng cuộc sống để giải phóng bản ngã cá nhân. “Tôi yêu phụ nữ nên muốn thấy họ đẹp và văn minh. Cái tôi thấy là nhiều người sao bí bách, không dám làm gì bứt phá! Tôi muốn giải phóng phụ nữ theo cách đơn giản nhất có thể.”

Điểm này của Li Lam khiến tôi nhớ đến Coco Chanel, người phụ nữ huyền thoại của nền thời trang Pháp khi dám cởi bỏ chiếc corset cố hữu trên cơ thể quý cô suốt hàng thập kỉ. Chanel giải phóng cơ thể họ đến cõi bay bổng của lụa là, bởi lẽ, nếu phục sức mà thấy bí bách thì không phải tận cùng xa xỉ. Nhung lụa cho cùng, phải khiến người đàn bà cảm thấy thoải mái và thư thái, tận hưởng vẻ đẹp duy ngã độc tôn là cái trời sinh cho mình.

Nhung lụa cho cùng, phải khiến người đàn bà cảm thấy thoải mái và thư thái, tận hưởng vẻ đẹp duy ngã độc tôn là cái trời sinh cho mình

LINH HỒN CỦA LAM

“Lam đang làm cho ai? Cho Li Lam hay cho chính mình?”

Câu hỏi nghe chừng khó hiểu được đặt ra giữa lưng chừng cuộc trò chuyện. Tôi hỏi chị về lí do đi tìm linh hồn của Lam, khi chị bảo đôi lúc chính mình cũng không hiểu linh hồn Li Lam thế nào. “Suy nghĩ này không xuất phát từ đầu. Thuở vào nghề, tôi làm theo cảm hứng và linh cảm dẫn dắt. Sau một thời gian tôi cảm thấy mệt mỏi, vì sao phải quằn quại với chính mình như vậy. Ừ thì thôi, mình làm cho Lam đi!”

Lam có sự tách biệt khéo léo giữa tâm hồn duy mĩ và khối óc kinh doanh. Lam học từ thị trường, lắng nghe khao khát của phụ nữ để hoà trộn cùng điệu riêng của Li Lam, cho ra những chiếc đầm lụa hoàn hảo mà bất kì quý cô nào cũng phải sở hữu ít nhất một. “Hồi trước có người bảo đồ Li Lam làm, chỉ có Li Lam mặc lên mới đẹp. Nhưng suy nghĩ như vậy là sai lầm. Làm thời trang hẳn phải có bản ngã của người thiết kế, nhưng tôi làm sao để phù hợp với phụ nữ cao 1m60, làn da vàng cùng mái tóc đen mun, chứ không phải thích gì làm nấy. Câu nhận định ấy cũng giống như sự uống. Cái chính, là bạn có muốn thưởng thức li ấy hay không?”

Hẳn nhiên để cảm được Li Lam thì phải có thời gian. Phong cách đặc tính nữ, tôn thờ lụa và khao khát giải phóng phụ nữ, hướng họ đến sự duy mĩ là Li Lam thuần chất. Li Lam có cái chất riêng không lẫn đâu được. Nhìn ảnh của Li Lam, là thấy một chuỗi những ngẫu hứng có toan tính, cốt yếu làm sao để ra những khoảnh khắc bình dị nhất, nhưng không thể tìm thấy được ở bất cứ đâu khác. Ví như slipdress của Lam. Chỉ những dáng suông, chất liệu lụa Ấn hoài mãi, nhưng làm sao tìm ở đâu khác một chiếc giống vậy? Bởi lẽ, cái hồn trong trang phục, cái tinh tuý trải đời của một nhà thiết kế đã quan sát phụ nữ hơn mười năm, đã được Li Lam ướp sâu vào trong từng sợi chỉ hoa mĩ của gấm lụa thời trang.

Writer \ Vi Bách

Published \ LOfficiel Vietnam Magazine

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s