Trang Phạm “Làm người mẫu phải trầy da, tróc vẩy”

Mười năm trước, một người phụ nữ dong dỏng cao, khuôn người gầy và thần thái lạnh, liệu có được xem là đẹp?” Trang Phạm mở đầu câu chuyện bằng một nỗi băn khoăn, nhưng lại không cần tôi phải đáp lại. “Tôi từng tự ti về ngoại hình. Sống trong một xã hội nơi những người phụ nữ tầm thước, mặt trái xoan xinh xắn là chuẩn mực, những người phụ nữ như tôi đâu được xem là đẹp.” Trang Phạm khi này ngồi cạnh cửa sổ, hạ thấp tông giọng như chìm vào chuỗi tâm sự riêng. “Thế nên tôi muốn cải thiện mình. Tôi tìm kiểu tóc để hợp với cơ thể xương gầy, học cách đi đứng để đẹp và tự tin. Không có ngoại hình đẹp thì thần thái phải đẹp. Nghĩ vậy, tôi tham gia lớp người mẫu. Không phải để được lộng lẫy trên sàn diễn, mà là để hoàn thiện chính bản thân mình. Năm đó, tôi hai mươi hai tuổi.”

Hai mươi hai tuổi, đối với ngành công nghiệp chân dài xem như đã lỡ thì. mỹ thiếu niên vào nghề đông như kiến cỏ, miếng bánh ngọt vì vậy chia ngàn phần. Trang Phạm tiếp xúc với nghề quả thật muộn hơn nhiều so với người khác. “Tôi lao vào luyện tập. Người ta đi vài phút rồi nghỉ, còn tôi miệt mài gần hai tiếng, tróc da, chảy máu. Ngày xưa cũng đâu đủ tiền mua giày sang xịn? Trăm rưỡi một đôi giày, không phải da tốt như bây giờ, mà da pha nhựa, đi cứng và rát. Tôi dùng đôi giày ấy đi tập gần ba tháng. Tôi khao khát khắc phục các yếu điểm, xoá bỏ sự tự ti, vì khi ấy tôi vẫn nghĩ mình không đẹp. mình không bằng người ta cái gì thì phải cố gắng gấp năm, gấp bảy lần mới đuổi kịp. Tuy chưa nghiêm túc nghĩ về nghề, nhưng từ kiến thức học được, tôi cũng làm người mẫu cho một vài dự án nhỏ để được đi đây đó chụp ảnh. Làm mẫu khi này không đem lại nguồn thu. Tiền tôi làm bồi bàn suốt bốn năm còn nhiều hơn kìa. Cuộc sống cũng chật vật lắm, bởi tôi không muốn xin tiền mẹ. Tôi không muốn mẹ phải khổ nữa. Tôi muốn thể hiện mình là người con tự lập, để mẹ tự hào. Bởi bố tôi mất sớm, một mình bà tần tảo nuôi hai chị em tôi.”

Tốt nghiệp. Khi đang còn chưa biết phải làm gì, giám đốc Sáng tạo hà đỗ gọi Trang Phạm đi chụp hình tại hà giang. “Lúc này vẫn nghĩ vui là chính, nào ngờ chụp liên tục ròng rã mấy ngày trời. Thuỳ Dương, Lâm Thu hằng, hoàng Oanh và tôi được dự tính lên bìa tạp chí đẹp bốn người cả cũ lẫn mới. Nhưng may mắn, nhờ một tấm hình đẹp, tôi được ưu ái cho lên bìa độc lập. hồi đó tôi không hình dung bìa tạp chí lại có tầm ảnh hưởng đến vậy. đi mua báo còn tặc lưỡi sao năm mươi nghìn đắt thế. Chỉ khi chị hà đỗ khuyên vào Sài gòn, vì bìa rất được để ý, nét diện châu Á sau chương trình Vietnam Next Top model lại càng được ưa chuộng, tôi mới nhận thức rõ cơ hội của mình.”

Hai mươi sáu tuổi. Vét sạch vốn liếng, Trang vào Sài gòn. “Ban đầu ít việc, vào hai tuần rồi ra. Sau này khi được biết đến, tôi gom nhiều dự án vào một thể. Dần dà ở tháng rưỡi, rồi hai tháng.” Và tôi buộc phải nhanh hơn các bạn trẻ hơn.”

Hầu hết người mẫu Việt Nam khi vào nghề đều ở độ mười tám hay mười chín, còn đủ thời gian để trải nghiệm. Chính vậy mà Trang phải làm sao để mọi người biết mình nhanh hơn, nhớ mình lâu hơn, để được mời diễn, được ở lại Sài gòn hoa lệ. “Tôi sợ mình không theo kịp mọi người. Ở lứa tôi, nhiều người đã đạt đỉnh cao danh vọng, như Trang Trần hay Võ hoàng Yến. Còn tôi, mới chập chững khẳng định một danh xưng. Deadline như một quả bom nổ tíc tắc khiến tôi phải nhanh, nhanh hơn nữa. Tôi như bước vào rừng mà không có vũ khí. Tôi phải làm sao? hai mươi sáu tuổi, không quan hệ, kiến thức lại vỡ lòng, tôi học mọi thứ từ đầu. Tôi xem rất nhiều đoạn phim liên quan đến catwalk để hiểu vì sao người ta đi đẹp vậy. Tôi tìm tòi mới biết họ đều từng học múa cổ điển hay ballet, chung với catwalk ở khả năng giữ thăng bằng, kiểm soát đôi chân và kiểm soát đôi giày. Người mẫu phải kiểm soát được đôi giày như kiểm soát chính cơ thể họ. Bước chân nhanh chậm ra sao, chuyển động thế nào, chính là nhịp điệu cơ thể. một người mẫu muốn sử dụng nhuần nhuyễn cơ thể phải mất hàng năm trời. Nếu chỉ cần cao, đi giày trên sàn diễn là thành người mẫu thì coi thường nghề quá!”

Thời điểm Trang Phạm vào Sài gòn là thời điểm chương trình về nghề mẫu tăng đột biến, được thương mại hoá, hàng ngàn cô gái ôm mộng đổi đời, tranh giành lẫn nhau. Với Trang Phạm, đó chính là thử thách!”, Trang không ngần ngại đáp, “Tôi đã học hỏi rất nhiều để thành chuyên nghiệp. Sau Vietnam International Fashion Week mùa đầu, tổng kết thấy rằng tôi là một trong những người mẫu được diễn nhiều nhất. Ấy là mùa hưng phấn nhất, cũng là mùa tôi thấy công bằng nhất. Vì không có yếu tố thương mại. Chương trình đặt nặng tính chuyên môn, cũng là con đường tôi theo đuổi. Thế nhưng bạn biết không? Bạn không thể làm vừa lòng tất cả. Dù giờ đây tôi tự tin vào kĩ năng và nghĩ đã chinh phục phần nào giới chuyên môn trong nước, vẫn có lời xì xào bàn tán, bảo rằng ở Việt Nam không có nhiều người mẫu thì Trang mới được thế thôi, ra nước ngoài chắc gì đã bằng ai? Lòng kiêu hãnh của tôi không cho phép người khác nghi ngờ về khả năng của mình. Tôi khao khát được công nhận bởi giới chuyên môn quốc tế, không muốn bị xem là “ếch ngồi đáy giếng” thêm chút nào. Thế nên, ba mươi tuổi, tôi đơn thương độc mã, khăn gói ra nước ngoài.

Chuyến đi milan đối với tôi là thất bại. Tôi đã tốn quá nhiều tiền cho một thị trường mà khi nhìn lại, tôi thấy không tiềm năng. Số lượng người mẫu lớn, mà thị trường lại quá nhiều agency. agency nào cũng tìm cách đẩy người mẫu bằng cách giảm giá. Sau đó một năm, tức năm 2016, tôi chớp ngay cơ hội khi nhận được sự gật đầu đồng ý của một agency nọ. Bạn có biết người mẫu trẻ tìm agency dễ gấp mười lần. Tôi là nhóm người mẫu mà họ sẽ không muốn đầu tư, vì họ nghĩ không đầu tư lâu dài được. Chính vậy nên tôi chấp nhận thử thách ngay, tìm cách chứng minh tuy mình lớn tuổi nhưng vẫn làm rất tốt. điều tuyệt vời là khi sang anh, tôi nhận được nhiều nhận xét rất tích cực từ giới tinh hoa tại đây, đủ để tôi tiếp tục đi tiếp trong nhiều năm sau đó…”

Trang Phạm dừng lại câu chuyện khi trời đã ngả về chạng vạng. Khi này, tôi lướt lại các bài báo về sự thành công của Trang Phạm khắp các trang mạng xã hội. Tôi nghĩ không cần nói quá nhiều về những gì Trang Phạm đã làm được khi rung chuông đi đánh xứ người, nhưng hãy nói về một cô gái gốc Bắc hai mươi hai tuổi từng tha thiết xoá bỏ tự ti. “Là người mẫu, bạn không bao giờ được nghĩ mình xấu hơn người khác. Bạn luôn, và sẽ luôn là người đẹp nhất.”

Writer \ Vi Bách

Published \ LOfficiel Vietnam Magazine

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s